23/06/2026
🚫 KHI NỀN GIÁO DỤC BỊ LÈO LÁI BỞI NHỮNG TƯ TƯỞNG NGOẠI LAI, ĐÓ LÀ LÚC CON ĐƯỜNG NGẮN NHẤT CỦA CÁCH MẠNG MÀU ĐANG ĐƯỢC DỌN SẴN.
Dạo gần đây, trên các diễn đàn và giảng đường, người ta nhắc nhiều đến “giáo dục khai phóng” như một thứ phép màu đến từ phương Tây, một chiếc chìa khóa vạn năng hứa hẹn giải phóng mọi tiềm năng của cái tôi cá nhân.
Nhưng, liệu có ai ở lại sau những khẩu hiệu rực rỡ ấy để tự hỏi : Khi cái tôi được đẩy lên thành một vị thần độc tôn, điều gì sẽ bị đẩy vào bóng tối ?
Bản chất của mô hình khai phóng kiểu phương Tây, nếu bóc tách lớp vỏ bọc mỹ miều, thực chất chỉ là một nỗ lực xây dựng một nền “giáo dục phi giai cấp”. Họ cố vẽ nên một không gian học thuật đứng ngoài chính trị, nơi người học được cổ xúy tự do tư tưởng một cách không khuôn khổ, tự do đến mức tùy tiện.
Ở đó, cái tôi cá nhân và lợi ích cá nhân trở thành cái rốn của vũ trụ. Người ta dạy đứa trẻ cách đòi hỏi quyền lợi trước khi biết cách gánh vác trách nhiệm, dạy cách đặt câu hỏi nghi ngờ mọi giá trị truyền thống nhưng lại quên dạy cách cúi đầu trước công lao của cha ông. Sự tự do không biên giới ấy nhìn thì tựa một cánh diều lộng gió, nhưng một cánh diều đứt dây khỏi bệ đỡ cộng đồng thì cuối cùng cũng chỉ là một mảnh giấy vụn rơi rụng vô định giữa hư không.
Nghĩ mà thương cho những giá trị tốt đẹp vốn có của nền giáo dục xã hội chủ nghĩa (XHCN) mà cha ông chúng ta đã dày công vun đắp qua bao thế hệ. Nền giáo dục của ta vốn dĩ hiền hòa và ấm áp nghĩa tình, nơi mái trường không chỉ là nơi nhồi nhét kiến thức, mà là nơi nuôi dưỡng những con người biết sống vì mọi người. Nếu chúng ta nhắm mắt áp dụng một cách rập khuôn tư tưởng giáo dục phương Tây, lấy sự giải phóng cá nhân làm điểm xuất phát ích kỷ, chúng ta sẽ tự tay làm phai nhạt đi bản chất nhân văn ấy.
Quan điểm cốt lõi của Đảng ta từ trước đến nay chưa bao giờ là sự vị kỷ cá nhân, mà là phát triển con người để phục vụ cộng đồng, phát triển đất nước theo định hướng XHCN. Cá nhân chỉ có thể thực sự hạnh phúc và phát triển rực rỡ nhất khi nằm trong lòng một tập thể vững mạnh và một quốc gia tự chủ. Sức mạnh của dân tộc Việt Nam chưa bao giờ nằm ở những cá thể đơn lẻ thích đứng ngoài cuộc chơi chung, mà nằm ở sự gắn kết keo sơn, ở hai tiếng “đồng bào” thiêng liêng.
Thế nhưng, có những thế lực từ bên kia đại dương lại không muốn thấy sự gắn kết ấy. Lịch sử đã để lại quá nhiều bài học nhãn tiền về những cuộc "Cách mạng màu".
Chiến lược của chúng tinh vi đến mức đáng sợ : Chúng không dùng bom đạn để đánh sập một bức tường, mà chúng dùng tư tưởng để làm mù văn hóa cốt lõi, làm mù lịch sử chính danh của một quốc gia. Và con đường ngắn nhất, êm ái nhất nhưng cũng tàn nhẫn nhất của chúng chính là nhằm thẳng vào GIÁO DỤC.
Khi một thế hệ trẻ lớn lên mà không còn biết mình là ai, hoài nghi lịch sử nước mình, tôn sùng những giá trị ngoại lai và xem nhẹ vận mệnh quốc gia, thì lúc đó, một dân tộc tự khắc sẽ suy yếu từ bên trong mà không cần một tiếng súng khơi mào.
Bỗng nhớ đến lời căn dặn đầy đau đáu của Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu, trích trên Báo Nhân Dân số ra ngày 19/8/1967 :
“Tôi không sợ bọn đế quốc, bọn phản động. Đồng bào sẽ đánh thắng chúng. Tôi chỉ sợ những hành vi xấu xa của cán bộ, làm cho đồng bào mất lòng tin vào chế độ, Nhà nước và Đảng. Có thể nói, kẻ phá hoại sự nghiệp cách mạng đáng sợ nhất là những người ấy, vì trước mắt đồng bào họ là Đảng và Nhà nước.
Kẻ thù hàng ngày nói xấu chúng ta, đồng bào ta không bị mắc lừa. Người của ta làm hại cách mạng là nguy hiểm nhất. Đồng bào sẽ xa lánh, không tin chúng ta. Đưa những kẻ yếu kém về năng lực, nhất là kém cỏi về phẩm chất, nhân cách vào bất kỳ nhiệm vụ nào cũng nguy hại”.
Lời Người từ hơn nửa thế kỷ trước như vẫn còn vẹn nguyên tính thời sự trong đêm nay. Giặc ngoại xâm hay những âm mưu bạo lực hữu hình, xương máu và lòng yêu nước của đồng bào ta chưa bao giờ chùn bước. Cái đáng sợ nhất chính là sự suy thoái từ bên trong, là khi những người làm giáo dục, những người định hướng tương lai lại lơ là mất cảnh giác, để những tư tưởng độc hại len lỏi làm xói mòn lòng tin, xói mòn gốc rễ văn hóa của thế hệ mai sau.
Giáo dục là quốc sách, là sinh mệnh của một chế độ. Xin đừng để sự tùy tiện, vô khuôn khổ bằng vỏ bọc “tự do” làm mờ mắt chúng ta. Hãy để con em chúng ta được lớn lên trong một nền giáo dục biết yêu thương đồng bào, biết phụng sự tổ quốc, và biết kiêu hãnh với dòng máu Lạc Hồng đang chảy trong lồng ngực mình, biết gìn giữ phẩm chất Diên Hồng triệu người như một...
-ST-