TỰ HÀO VIỆT NAM

TỰ HÀO VIỆT NAM "KHÔNG CÓ GÌ QUÝ HƠN ĐỘC LẬP, TỰ DO"

26/06/2026

Bác Hồ viết thư gửi Bác sĩ Vũ Đình Tụng

Đại tá, Anh hùng LLVTND Nguyễn Viết Sinh đã được tổ chức xác lập kỷ lục Việt Nam ghi nhận là "Người chiến sỹ giao liên T...
26/06/2026

Đại tá, Anh hùng LLVTND Nguyễn Viết Sinh đã được tổ chức xác lập kỷ lục Việt Nam ghi nhận là "Người chiến sỹ giao liên Trường Sơn gửi, thồ hàng và dẫn quân với đoạn đường dài nhất". Hiện Ông đã bước sang tuổi 86.
Nguồn ảnh: VTV Digital

25/06/2026

Huyền thoại người Anh hùng La Văn Cầu, người nhờ đồng đội chặt đứt cánh tay của mình để tiếp tục chiến đấu
Nguồn video: VTV

25/06/2026

Bác Hồ nêu thành tích nổi bật của Quân và Dân miền Nam

25/06/2026

Những khó khăn, thiếu thốn của Bộ đội ta trong kháng chiến

🚫 KHI NỀN GIÁO DỤC BỊ LÈO LÁI BỞI NHỮNG TƯ TƯỞNG NGOẠI LAI, ĐÓ LÀ LÚC CON ĐƯỜNG NGẮN NHẤT CỦA CÁCH MẠNG MÀU ĐANG ĐƯỢC DỌ...
23/06/2026

🚫 KHI NỀN GIÁO DỤC BỊ LÈO LÁI BỞI NHỮNG TƯ TƯỞNG NGOẠI LAI, ĐÓ LÀ LÚC CON ĐƯỜNG NGẮN NHẤT CỦA CÁCH MẠNG MÀU ĐANG ĐƯỢC DỌN SẴN.

Dạo gần đây, trên các diễn đàn và giảng đường, người ta nhắc nhiều đến “giáo dục khai phóng” như một thứ phép màu đến từ phương Tây, một chiếc chìa khóa vạn năng hứa hẹn giải phóng mọi tiềm năng của cái tôi cá nhân.

Nhưng, liệu có ai ở lại sau những khẩu hiệu rực rỡ ấy để tự hỏi : Khi cái tôi được đẩy lên thành một vị thần độc tôn, điều gì sẽ bị đẩy vào bóng tối ?

Bản chất của mô hình khai phóng kiểu phương Tây, nếu bóc tách lớp vỏ bọc mỹ miều, thực chất chỉ là một nỗ lực xây dựng một nền “giáo dục phi giai cấp”. Họ cố vẽ nên một không gian học thuật đứng ngoài chính trị, nơi người học được cổ xúy tự do tư tưởng một cách không khuôn khổ, tự do đến mức tùy tiện.

Ở đó, cái tôi cá nhân và lợi ích cá nhân trở thành cái rốn của vũ trụ. Người ta dạy đứa trẻ cách đòi hỏi quyền lợi trước khi biết cách gánh vác trách nhiệm, dạy cách đặt câu hỏi nghi ngờ mọi giá trị truyền thống nhưng lại quên dạy cách cúi đầu trước công lao của cha ông. Sự tự do không biên giới ấy nhìn thì tựa một cánh diều lộng gió, nhưng một cánh diều đứt dây khỏi bệ đỡ cộng đồng thì cuối cùng cũng chỉ là một mảnh giấy vụn rơi rụng vô định giữa hư không.

Nghĩ mà thương cho những giá trị tốt đẹp vốn có của nền giáo dục xã hội chủ nghĩa (XHCN) mà cha ông chúng ta đã dày công vun đắp qua bao thế hệ. Nền giáo dục của ta vốn dĩ hiền hòa và ấm áp nghĩa tình, nơi mái trường không chỉ là nơi nhồi nhét kiến thức, mà là nơi nuôi dưỡng những con người biết sống vì mọi người. Nếu chúng ta nhắm mắt áp dụng một cách rập khuôn tư tưởng giáo dục phương Tây, lấy sự giải phóng cá nhân làm điểm xuất phát ích kỷ, chúng ta sẽ tự tay làm phai nhạt đi bản chất nhân văn ấy.

Quan điểm cốt lõi của Đảng ta từ trước đến nay chưa bao giờ là sự vị kỷ cá nhân, mà là phát triển con người để phục vụ cộng đồng, phát triển đất nước theo định hướng XHCN. Cá nhân chỉ có thể thực sự hạnh phúc và phát triển rực rỡ nhất khi nằm trong lòng một tập thể vững mạnh và một quốc gia tự chủ. Sức mạnh của dân tộc Việt Nam chưa bao giờ nằm ở những cá thể đơn lẻ thích đứng ngoài cuộc chơi chung, mà nằm ở sự gắn kết keo sơn, ở hai tiếng “đồng bào” thiêng liêng.

Thế nhưng, có những thế lực từ bên kia đại dương lại không muốn thấy sự gắn kết ấy. Lịch sử đã để lại quá nhiều bài học nhãn tiền về những cuộc "Cách mạng màu".

Chiến lược của chúng tinh vi đến mức đáng sợ : Chúng không dùng bom đạn để đánh sập một bức tường, mà chúng dùng tư tưởng để làm mù văn hóa cốt lõi, làm mù lịch sử chính danh của một quốc gia. Và con đường ngắn nhất, êm ái nhất nhưng cũng tàn nhẫn nhất của chúng chính là nhằm thẳng vào GIÁO DỤC.

Khi một thế hệ trẻ lớn lên mà không còn biết mình là ai, hoài nghi lịch sử nước mình, tôn sùng những giá trị ngoại lai và xem nhẹ vận mệnh quốc gia, thì lúc đó, một dân tộc tự khắc sẽ suy yếu từ bên trong mà không cần một tiếng súng khơi mào.

Bỗng nhớ đến lời căn dặn đầy đau đáu của Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu, trích trên Báo Nhân Dân số ra ngày 19/8/1967 :

“Tôi không sợ bọn đế quốc, bọn phản động. Đồng bào sẽ đánh thắng chúng. Tôi chỉ sợ những hành vi xấu xa của cán bộ, làm cho đồng bào mất lòng tin vào chế độ, Nhà nước và Đảng. Có thể nói, kẻ phá hoại sự nghiệp cách mạng đáng sợ nhất là những người ấy, vì trước mắt đồng bào họ là Đảng và Nhà nước.
Kẻ thù hàng ngày nói xấu chúng ta, đồng bào ta không bị mắc lừa. Người của ta làm hại cách mạng là nguy hiểm nhất. Đồng bào sẽ xa lánh, không tin chúng ta. Đưa những kẻ yếu kém về năng lực, nhất là kém cỏi về phẩm chất, nhân cách vào bất kỳ nhiệm vụ nào cũng nguy hại”.

Lời Người từ hơn nửa thế kỷ trước như vẫn còn vẹn nguyên tính thời sự trong đêm nay. Giặc ngoại xâm hay những âm mưu bạo lực hữu hình, xương máu và lòng yêu nước của đồng bào ta chưa bao giờ chùn bước. Cái đáng sợ nhất chính là sự suy thoái từ bên trong, là khi những người làm giáo dục, những người định hướng tương lai lại lơ là mất cảnh giác, để những tư tưởng độc hại len lỏi làm xói mòn lòng tin, xói mòn gốc rễ văn hóa của thế hệ mai sau.

Giáo dục là quốc sách, là sinh mệnh của một chế độ. Xin đừng để sự tùy tiện, vô khuôn khổ bằng vỏ bọc “tự do” làm mờ mắt chúng ta. Hãy để con em chúng ta được lớn lên trong một nền giáo dục biết yêu thương đồng bào, biết phụng sự tổ quốc, và biết kiêu hãnh với dòng máu Lạc Hồng đang chảy trong lồng ngực mình, biết gìn giữ phẩm chất Diên Hồng triệu người như một...

-ST-

23/06/2026

Bác sĩ, Liệt sĩ Đặng Thuỳ Trâm
Trích phim Đừng Đốt của đạo diễn Đặng Nhật Minh

23/06/2026

Đại tá, Anh hùng LLVTND Nguyễn Văn Bảy

CHUYỆN CHƯA KỂ SAU BỨC ẢNH HỒ SƠ MẬT THÁM CỦA CỤ PHÓ BẢNG NGUYỄN SINH SẮCTrong kho tàng tư liệu lịch sử về gia đình Chủ ...
23/06/2026

CHUYỆN CHƯA KỂ SAU BỨC ẢNH HỒ SƠ MẬT THÁM CỦA CỤ PHÓ BẢNG NGUYỄN SINH SẮC
Trong kho tàng tư liệu lịch sử về gia đình Chủ tịch Hồ Chí Minh, bức ảnh đang lưu trữ tại Trung tâm Lưu trữ Hải ngoại Pháp (ANOM) là một hiện vật đặc biệt. Không giống như những bức chân dung thông thường, đây là một tấm ảnh căn cước tội phạm (mugshot) gồm hai góc chụp thẳng và nghiêng do Cơ quan Mật thám Pháp (Sûreté) tại Phan Thiết lập ngày 20 tháng 11 năm 1923. Đằng sau hai góc ảnh đen trắng ấy là cả một câu chuyện về cuộc đời của cụ Phó bảng Nguyễn Sinh Sắc – thân phụ Bác Hồ – trong những năm tháng bị thực dân Pháp ráo riết bủa vây, theo dõi.
Người trí thức từ bỏ nhung lụa để chọn lối sống thanh bần
Cụ Nguyễn Sinh Sắc (1862 – 1929), còn có tên gọi khác trong hồ sơ là Nguyễn Sinh Huy, là một bậc đại khoa bảng dưới triều Nguyễn. Đỗ Phó bảng năm 1901, cụ từng giữ chức Thừa biện Bộ Lễ và Tri huyện Bình Khê. Tuy nhiên, tận mắt chứng kiến cảnh nước mất nhà tan và sự bất lực của triều đình phong kiến, cụ luôn mang tâm sự u uất của một nhà nho yêu nước thương dân.
Sau khi rời bỏ chốn quan trường, cụ không chọn cuộc sống ẩn dật an nhàn mà quyết định dấn thân vào một hành trình bôn ba khắp các tỉnh Nam Kỳ và sang tận nước bạn Campuchia. Với chiếc khăn đóng, áo dài giản dị, cụ đi đến đâu cũng làm nghề bốc thuốc cứu người, dạy học cho con em nhà nghèo, nhưng thực chất bên trong là để liên lạc với các sĩ phu, các tổ chức yêu nước và gieo mầm tư tưởng phản kháng tư sản, thực dân.
Bối cảnh bức ảnh: Sự bủa vây của mạng lưới mật thám Pháp
Vào những năm đầu thập niên 1920, người con trai thứ của cụ là Nguyễn Tất Thành (lúc này đã lấy tên là Nguyễn Ái Quốc) đang hoạt động sôi nổi tại Pháp và quốc tế, trở thành "cái g*i" lớn nhất trong mắt chính quyền thuộc địa. Lo sợ tầm ảnh hưởng của người thanh niên yêu nước này, Bộ Thuộc địa Pháp và Phủ Toàn quyền Đông Dương đã tung mạng lưới mật thám dày đặc để theo dõi mọi người thân trong gia đình cụ Nguyễn Sinh Sắc.
Dòng chữ viết tay "Ng. Sanh Huy 20-11-23" trên bức ảnh thể hiện một cột mốc cụ thể: Ngày 20 tháng 11 năm 1923, khi cụ Sắc dịch chuyển qua địa phận Phan Thiết, cụ đã bị Cơ quan Mật thám (Sûreté) tại đây chặn lại, tạm giữ để thẩm vấn và chụp ảnh lập hồ sơ quản lý chính trị. Biện pháp này nhằm kiểm soát chặt chẽ hành tung của cụ, đồng thời dò la thông tin xem cụ có nhận được liên lạc hay nguồn tiếp tế nào từ người con trai Nguyễn Ái Quốc đang ở nước ngoài hay không.
Ánh mắt kiên nghị sau bức ảnh "tội phạm"
Nhìn vào bức ảnh, người xem không khỏi xúc động trước vóc dáng gầy gò, đôi bàn tay gầy guộc chắp lại ở góc chụp nghiêng, và chiếc áo bà ba bình dị của một người thầy thuốc nghèo. Thể xác có thể bị tù túng, bị ép buộc đứng trước ống kính của kẻ thù, nhưng thần thái của cụ Phó bảng thì không thể bị khuất phục.
Đôi mắt cụ nhìn thẳng vào ống kính của thực dân đầy chiều sâu, tĩnh lặng nhưng chứa đựng sự kiên định, bất khuất của một bậc trượng phu. Đó là ánh mắt của một người đã thấu hiểu nhân tình thế thái, thấu hiểu lẽ hưng vong của cuộc đời và sẵn sàng chấp nhận mọi sự hy sinh vì lý tưởng.
Giá trị lịch sử trường tồn
Bức ảnh hồ sơ mang số thứ tự 9 của Sở Mật thám Phan Thiết ngày ấy, giờ đây đã trở thành một chứng tích lịch sử vô giá. Nó không chỉ lột tả sự tàn khốc, ngột ngạt của bộ máy cai trị thuộc địa mà thực dân Pháp áp đặt lên đất nước ta, mà còn là bằng chứng sống động cho tinh thần cống hiến thầm lặng của cụ Nguyễn Sinh Sắc.
Chính sự giáo dục nghiêm khắc, tư tưởng yêu nước tiến bộ và tấm gương bôn ba gian khổ của cụ đã góp phần hun đúc nên ý chí vĩ đại của Chủ tịch Hồ Chí Minh sau này. Bức ảnh mãi mãi là một lát cắt lịch sử thiêng liêng, nhắc nhở thế hệ mai sau về giá trị của độc lập, tự do được đánh đổi bằng sự theo dõi, tù đày và hy sinh của cả một thế hệ đi trước.

23/06/2026

“LÀM CÁCH MẠNG DĨ CÔNG VI THƯỢNG” - Chủ tịch Hồ Chí Minh

Đó là lời huấn thị đặc biệt của Hồ Chủ tịch mà Đại tướng Võ Nguyên Giáp suốt đời ghi nhớ và thực hiện

Address

Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when TỰ HÀO VIỆT NAM posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category