25/02/2026
Sáng nay..bỗng nhiên muốn viết cái gì đó dài dài^^
Góc nhỏ quen thuộc, ly cà phê đá lanh canh trong buổi sớm mai tĩnh lặng. Vị đắng tan trên đầu lưỡi, kéo theo vô vàn những mảnh ghép của cuộc đời hiện về.
Dòng đời vạn biến, công việc đưa bước chân đi qua muôn nẻo đường, chạm mặt đủ mọi bóng hình của xã hội. Từ những bậc trí thức uyên bác, những doanh nhân đĩnh đạc, cho đến những phận đời g*i góc, trôi nổi ở mảng tối của xã hội. Có những cuộc gặp gỡ thắp lên sự ngưỡng mộ, nhưng cũng có những ánh nhìn lướt qua chỉ để lại sự chán chường, ngán ngẩm.
Cuộc đời vốn dĩ là một vở kịch nhiều vai, mà ở đó, thiện - ác, sang - hèn cứ thế đan xen.
Nhưng rồi, sau những ngày tháng nương mình nơi cửa Phật, những xô bồ ngoài kia dường như dừng lại sau cánh cổng chùa. Âm thanh tĩnh lặng của sự tu tập đã tưới mát một tâm hồn từng nhiều sục sôi. Những chướng tai g*i mắt từng làm mình nổi đóa, nay bỗng nhẹ bẫng tựa thinh không. Thay vì xù lông đáp trả, một cái gật đầu tha thứ hay việc âm thầm bước đi lại là câu trả lời trọn vẹn nhất.
Không phải vì mình nhún nhường hay yếu đuối, mà bởi vấp ngã đủ nhiều để nhận ra: bình yên đắt giá hơn mọi sự hơn thua.
Sáng nay, nhấp một ngụm cà phê, thấy lòng mình thênh thang lạ. Cứ đi, cứ sống, cứ đối đãi với nhân sinh bằng sự tử tế, và giữ lại cho chính mình một khoảng trời an nhiên.