15/06/2026
TÌNH QUÊ TRONG CHIẾC BÁNH SỮA HAI LỚP 一碗双皮奶 半生故乡情
——•••——
Một chiết bánh sữa hai lớp, chất chứa biết bao tình quê. Mỗi lần trở tới Thuận Đức, tôi đều thưởng thức một chiếc bánh sữa hai lớp. Hương vị đậm đà tình quê và tình thân ấy luôn khiến người ta nhớ mãi không quên. Vị sữa thơm béo, mềm mịn tan nơi đầu lưỡi không chỉ làm thỏa mãn vị giác mà còn gợi lại trong tôi biết bao câu chuyện về quê hương mà ông nội từng kể.
Tết Đoan Ngọ của người Hoa lại sắp đến. Từ nhỏ, mỗi dịp lễ tết, tôi thường nghe ông nội nhắc câu: “Mỗi khi lễ tết lại càng nhớ người thân.” Năm ngoái, vào dịp vía Long Mẫu sau Tết Đoan Ngọ, khi trở về làng Long Đàm, thị trấn Hạnh Đàn, Thuận Đức để xem đua thuyền rồng, khung cảnh náo nhiệt ấy thực sự khiến bất cứ người con xa xứ nào cũng phải lưu luyến.
Ông nội tôi rời quê hương xuống Nam Dương khi mới 17 tuổi. Những biến động của thời cuộc và hoàn cảnh đã khiến lần vẫy tay từ biệt cha mẹ và các em bên dòng kênh năm ấy trở thành cuộc chia ly vĩnh viễn.
Hơn hai mươi năm trước, trong một lần trở về quê tìm lại cội nguồn, sau nhiều ngày dò hỏi, tôi cuối cùng đã gặp được người em gái ruột duy nhất còn sống của ông nội ở quê nhà – bà cô thứ mười của tôi.
Kể từ ngày đó, tôi đã tìm lại được quê hương của ông nội mình. Quê hương vốn chỉ là một miền ký ức xa xôi, mơ hồ qua lời kể của ông nội, dần trở thành một nơi có huyết thống, có tình thân và có những nỗi nhớ. Mỗi lần đi công tác ở Quảng Châu, tôi đều dành thời gian trở về Thuận Đức thăm người thân. Ngay cả khi bà mười đã qua đời, tôi vẫn thường trở về nơi ấy. Hơn hai mươi năm qua, dù cách xa ngàn dặm, tình thân máu mủ vẫn chưa bao giờ phai nhạt theo năm tháng.
Điều khiến tôi nhớ nhất là ngày via Long Mẫu năm ngoái. Đúng dịp lễ thuyền rồng, tôi đã tự tay đưa hài cốt ông nội trở về quê cũ Long Đàm. Ông rời quê từ khi còn trẻ, sống tha hương suốt chín mươi lăm năm. Dù luôn hướng lòng về quê mẹ, ông vẫn chưa có cơ hội trở về sinh sống nơi chôn nhau cắt rốn. Cho đến ngày ấy, ông mới thật sự được trở lại nơi mình sinh ra và lớn lên, hoàn thành tâm nguyện lớn nhất đời mình. Bốn chữ “lá rụng về cội” nghe tưởng đơn giản nhưng lại chất chứa nỗi nhớ quê sâu nặng của biết bao thế hệ người Hoa xa xứ.
Trước thềm Tết Đoan Ngọ năm nay, tôi ngồi bên dòng kênh ở làng cổ Phùng Giản của Thuận Đức, chậm rãi thưởng thức một chiếc bánh sữa hai lớp. Khung cảnh sông nước Lĩnh Nam trước mắt mang lại cảm giác thân thuộc lạ thường. Trong khoảnh khắc ấy, nỗi nhớ người thân lại dâng trào, khiến tôi nhớ đến ông nội và bà mười đã khuất. Tôi càng nhớ hơn những chiếc bánh sữa hai lớp mà cô đã tự tay làm cho tôi mỗi lần về quê, thơm hơn, ngọt hơn bất kỳ nơi nào khác.
Dòng nước trên kênh vẫn lặng lẽ trôi, tiếng trống thuyền rồng vẫn vang lên năm này qua năm khác. Với tôi, Tết Đoan Ngọ không chỉ là một ngày lễ truyền thống mà còn là dịp để đoàn tụ với quê hương, với người thân và với tổ tiên. Cảm ơn ông nội đã để lại những câu chuyện về quê nhà, để tôi có cơ hội bước lên hành trình tìm về cội nguồn. Giờ đây, mỗi khi nghe tiếng trống thuyền rồng vang lên, tôi lại nhớ mình đến từ đâu. Bởi khi đã tìm lại được gốc rễ của mình, trái tim cuối cùng cũng tìm được nơi để trở về.
——•••——
一碗双皮奶 半生故乡情
一碗双皮奶,几许故乡情。每次回到故乡顺德,我都会来上一碗双皮奶,这一份充满家乡和亲情的味道,总是令人回味无穷。香滑细腻的奶香入口即化,不仅满足了我的食欲,更唤醒了爷爷口中一个个关于家乡的故事。
我们华人的端午节即将来临。小时候,每逢年节,我经常听爷爷说:“每逢佳节倍思亲。”去年端午节过后的龙母诞那天,当我回到广东顺德杏坛龙潭村观看龙舟竞渡时,那种热闹非凡的场面,确实让每一个游子都为之眷恋。
爷爷17岁离开家乡下南洋,时代和环境的变迁,让他当年在河涌边与父母、弟妹挥手告别的一幕,竟成了永别。
二十多年前的一次回乡寻根,经过一番寻访之后,我终于见到了爷爷在唐山唯一仍然在世的亲妹妹——十姑婆。那次重逢,不仅让两个家族重新连接起来,也让我第一次真正知道自己从哪里来。
从那一天开始,我找回了自己的根。原本只是爷爷口中遥远而模糊的故乡,慢慢变成了一个有血脉、有亲情、有牵挂的地方。我每次到广州出差,都会抽出一些时间回到顺德探望亲人。即使后来十姑婆离世,我依然会回去看看。二十多年来,虽然相隔千里,但血浓于水的亲情从来没有因为岁月而淡薄。
而最令我难忘的,是去年龙母诞的日子。在龙舟节当天,我亲手将爷爷的灵骨带回龙潭故里。爷爷年轻时离开家乡下南洋,一生漂泊异乡九十五载,虽然始终心系故土,却未能亲身回来长住。直到那一天,他终于回到了自己出生和成长的地方,多年来的心愿终于得以完成。落叶归根,这四个字看似简单,背后却承载着一代海外游子对家乡最深沉的思念。
今年端午节来临前,我坐在顺德逢简水乡的河涌边,慢慢品尝着一碗双皮奶。眼前的岭南水乡风景令人倍感亲切。此时此刻,思亲之情也不禁涌上心头,让我想起远在天上的爷爷和十姑婆。更让我怀念的,是每次回到家乡时,十姑婆专门为我炖制的双皮奶,特别香,特别甜。
河涌水依旧静静流淌,龙舟鼓声也一年又一年响起。对我来说,端午节不仅是一个传统节日,更是一次与故乡、与亲人、与祖先的重逢。感谢爷爷当年留下的家乡故事,让我有机会踏上寻根之路。如今,每当听到龙舟鼓声响起,我都会记得自己从哪里来。因为找回了根,心,也终于有了归处。
#家在堤岸 #越南华人 #顺德 #双皮奶 #故乡