Thế Giới Giải Trí

Thế Giới Giải Trí a
(4)

03/26/2014

Dẫn bạn đi bán Trinh giá 2tr

Ả nhớ lại, đó là lần ả bán trinh đầu tiên. Cái trinh của ả đáng giá chỉ có 2 triệu đồng. Đó là một con số quá nhỏ. Ả biết ả đã bị ăn chặn. Nhưng ả không dám nói gì. Vì ả chỉ là một cô gái quê. Và hai từ ‘gái quê’ ấy ả biết được khi ả mở to mắt ra nhìn Sài Gòn hoa lệ, khi ả vô tình bước những nấc thang đầu tiên lên giảng đường Đại học, mà không đơn giản như ả từng nghĩ. Tất cả mọi thứ, giờ đây, ả đều nhớ rõ mồn một…
‘Cô hãy mặc quần áo vào đi. Tiền boa tôi để trên bàn.’
Giọng nói có phần hơi vô tình của thằng đàn ông già lên tiếng. Hắn ta già, nhưng lại có tiền, và hắn ta thích phá trinh gái trong trắng. Giờ đây ả đau phần cơ thể bên dưới nhiều lắm. Máu chảy ra ướt cả nệm. Và cái thằng cha già đó quay lưng đóng sập cửa khi đã thỏa mãn. Ả không khóc ré lên, chỉ có những giọt nước mắt đang rỉ thầm trong lòng. Ả cầm 2 triệu trên tay. Bước đi.
Đường phố Sài Gòn vào mùa tựu trường thật đẹp. Những bóng cây râm mát cứ tha hồ rợp bóng. Dòng xe cộ cứ tấp nập ngược xuôi. Đủ thứ mọi âm thanh, xô bồ, nháo nhác. Mọi thứ náo nhiệt, như lòng ả đang có sóng trào.
Ả không biết ả nên đi đâu lúc đó. Khi ả cầm số tiền 2 triệu trên tay. 2 triệu? Ả có thể làm gì?ac
Ả lại bước. Những bước chân của một đứa con gái quê chưa tròn đôi mươi, vừa hay tin báo đỗ Đại học, lại bị cú sock từ người cha ngoại tình, người mẹ vì quá đau buồn đã phải mang trong mình căn bệnh tâm thần chưa biết lúc nào sẽ khỏi, và ả còn hai đứa em thơ đang tuổi học tại quê nhà./
Quê ả không xa thành phố. Nhưng đó là một nơi mà có lẽ chẳng ai biết tới. Nó nghèo, nghèo đến nổi ả chẳng tưởng tượng ra được nếu ả không vô tình đỗ Đại học, để rồi vô tình nếm trải mùi vị cuộc sống tại đô thị giàu bậc nhất nước này.
Ả chỉ biết quê ả nghèo, thôn ả ở cũng nghèo nhất, và gia đình ả thì nghèo hơn cả. Điều ấy đồng nghĩa, tất cả mọi thứ hiển hiện xung quanh ả, đều bắt nguồn duy nhất một chữ – nghèo.
Cũng chính vì nghèo ả đã bán trinh. Việc tìm người để bán trinh với một cô gái quê cũng không phải dễ. Ả đã phải nhờ một mụ tú bà nổi tiếng tại cái thôn nghèo của mình giới thiệu cho một ông chủ nhà hàng khách sạn ‘Bia ôm’ đâu trên tận quận 1, và không biết mụ ta ăn chặn ăn bớt của ả bao nhiêu, chỉ biết phần của ả là 2 triệu.;;;/
Lúc ả cầm số tiền ấy trên tay, ả đã tê tái đến độ không thể nấc thành lời. Cái quý giá nhất của người con gái, nay đã mất với số tiền ‘quá lớn’ ấy. Ả không trách. Vì ả là gái quê.
Ả bước đi. Dừng lại tại Bệnh viên tâm thần kinh TW thành phố. Mẹ ả đang ở trong đó. Bà ta đang bị điên. Lên cơn, la lối om sòm. Các bác sĩ và y tá đã trói bà ta lại. Ả không thể nào ngăn được nước mắt khi nhìn cảnh tượng ấy.
Ả đã rất muốn để mẹ ả chữa trị tại bệnh viện. Nhưng cuối cùng, vì không đủ tiền, ả đành phải dẫn mụ điên về nhà. Khi tính tiền viện phí xong, ả còn lại duy nhất 200 nghìn trong tay.
Ả dìu mụ điên về lại quê nhà trong một ngày mưa tầm tả. Ả sẽ không thể nào quên được cái ngày ấy, mãi mãi cho đến tận bây giờ, những khi nhớ lại, ả sẽ không thể nào cầm được nước mắt khi nghĩ về.
Ả dìu mẹ vào nhà. Không, đó không phải là một cái nhà. Đó chỉ là một miếng đất ọp ẹp nằm giữa cánh đồng ruộng hoang vu và được dựng lên nhờ 4 cây gỗ, một vài tấm tôn lủng và những tấm lá dừa đơn sơ không thể nào đơn sơ hơn được.
Ả vào nhà, đưa cho bà ngoại 200 nghìn còn lại. Ả nhìn 2 đứa em của mình. Chúng nó đang ngủ, những giấc ngủ của trẻ thơ. Thằng Ti tựu trường này lên lớp 8. Còn con Nga thì vừa vào mẫu giáo.
Ả ngồi xuống, những giọt mưa lấm thấm rớt xuống vai ả qua tấm tôn lủng. Rồi như có tiếng nấc, ả nói-trong mưa:
‘Ngoại à, con chỉ còn nhiêu đây thôi. Ngoại cầm đỡ lo cho cả nhà. Con đi lên Sài Gòn rồi lại sẽ gửi tiền về cho ngoại nửa. Ngoại hãy giúp mẹ con. Nếu bả quậy quá ngoại hãy trói lại. Con đi con lại sẽ về ngoại nhé!’
Ả nắm tay ngoại lần cuối. Ngoại nhìn ả. Mái tóc bạc trắng bay bay, cái lưng khom khom giờ đây lại càng khom hơn, cứ như bị một vật gì đó đè nặng hơn nửa. Ngoại ậm ừ: ‘-Ừ đi rồi lại về với ngoại con nhé!’
Vừa nghe xong câu nói, ả đã chạy như bay ra ngoài. Triền đê lộng gió. Những cánh đồng hiu hắt trong đêm tối. Những bước chân của người con gái đầy cô độc mặc cho dòng đời xô đẩy. Ả chạy, chạy thật nhanh. Cố ngăn cho dòng nước mắt không nhem khỏi làn mi nhưng không sao ngăn được.
Sau đó, ả đi nhờ xe của một người bà con lên thành phố trong đêm ấy. Để sáng hôm sau, ả biết ả phải làm gì. Ả trở lại quán ‘Bia ôm’ hôm qua. Nơi ả đã bán trinh.
Lần này ả nghĩ: ‘Mình còn gì để mất?’
Ả tiến sâu vào bên trong, nơi một nhà hàng khách sạn lớn với những cô nhân viên ăn vận hở hang, môi son mỏ đỏ. Từng bước chân của ả, của một đứa con gái quê mùa đi đến đâu là bị bọn nhân viên săm soi đến từng cm thịt. Ả gặp lại mụ tú bà đã làm mai cho ả vị khách hôm qua. Bà ta nhìn ả, lạnh lùng:
-Sao, có chuyện gì?
Ả chắc nịch:
-Tôi muốn vào làm ở đây.
Mụ tú bà diu díu con mắt, sau một hồi, lên tiếng:
-Làm gì? Bộ muốn vào là vào à?
-Làm đĩ. Tôi muốn làm đĩ-Ả cương quyết trả lời, mắt ả đỏ hay lên. Mụ tú bà xét nét thân hình khá lí tưởng của cô gái quê. Rồi tặc miệng bảo:
-5 triệu. Cho tiền ‘đầu vào’.
Lúc này ả mới nghe mới biết và mới hiểu về khái niệm ‘tiền đầu vào’. Nào là son phấn, quần áo, cách tiếp khách…v.v Ả thoáng giựt mình. Đĩ mà cũng phải tốn tiền sao?
Nhưng rồi ả suy nghĩ, khôn ngoan lên tiếng:
-Bây giờ tôi không có tiền.
Mụ tú bà trợn mắt. Đi lòng vòng quanh ả. Dùng đôi tay đầy thịt chảy xệ của mình sờ mó lên thân hình ả. Nhưng ả vẫn cố chịu đựng.
Rồi sau một lúc lâu, mụ bảo: ‘Được rồi, tôi nhận. Nhưng sẽ không có lương trong tháng đầu.’
Ả lại giựt mình. Nghĩ rằng cuộc đời này sao lại tàn nhẫn như vậy? Một tháng đầu. Ả sẽ không có gì. Trong khi ở quê nhà, ngoại ả chỉ có 200 ngàn để nuôi một người con điên và 2 đứa cháu đang còn thơ bé. Và ả sẽ phải đóng tiền nhập học. Ả nghiến răng. Lại cố chịu đựng.
‘Được, tôi đồng ý.’
Và thế là nghiễm nhiên ả trở thành đĩ. Một con đĩ với cái lốt là ‘gái quê’ ngoan hiền.
Nhà hàng X. của mụ tú bà từ khi có sự xuất hiện của ả thì lại càng đắt khách. Khách ra vào nườm nượp và ai cũng muốn một lần được qua đêm với ả.
Vì ả đẹp. Đẹp một cách ngoan hiền, thánh thiện. Mọi người vẫn thường gọi ả là con đĩ non. Con đĩ non như ả đã làm vui lòng mụ tú bà. Sự vui lòng ấy khiến cho ả dễ dàng hơn trong việc hành nghề.
Tháng đầu, ả không có gì.
Tháng thứ 2, ả kiếm được bộn nhờ tiền boa của khách. Nhất là những ông đã ngũ, lục tuần vẫn còn ‘hám gái’. Tuy cầm những đồng tiền nhơ nhúa trên tay, nhưng ả đã không thể nào cầm được nước mắt. Ả đếm từng tờ polyme, xếp lại thẳng thừng và tức tốc về quê đưa cho ngoại của mình. Ả vui không thể nào tả được, mặc dù trong lòng ả đầy nổi chua chát. Ngồi trên chiếc xe đò dằn và xóc, ả nhìn lên bầu trời thoáng mây xanh, lòng ả chỉ cảm thấy nhớ cái gia đình nhỏ bé của mình và mong muốn kiếm thật nhiều tiền, để ngoại, mẹ và hai em được no ấm.
Tháng thứ 3, ả lại kiếm được bạc triệu. Lần này vì nhập học nên ả không có thời gian đưa tiền tận tay cho ngoại. Ả chỉ gửi qua một người thân.
Tháng thứ 4, ả chính thức trở thành gái điếm cao cấp của nhà hàng X. Lúc này, ả cũng đến trường, ả là một cô sinh viên ngành Báo chí của một trường đại học danh giá của thành phố. Chẳng ai biết sau những giờ học ở trường của ả là gì? Chỉ có ả biết. Ả biết ả là một con đĩ. Và là một con đĩ đang có giá của Sài Gòn này.
Lúc này ả và mụ tú bà đã khá thân. Bà ta thường xưng ả là ‘con gái cưng’.
‘Con gái cưng ơi, tối nay chúng ta có khách VIP đó nhé con. Con phải chiều khách cho thật dịu dàng nha con yêu. Có như thế người ta mới boa con nhiều. Và lại ghé vào ‘nhà’ chúng ta nhiều…’
Những lần nghe như vậy, ả chỉ ậm ừ, cười, cho qua.
Sáng, ả lên lớp. Chiều, nếu không lên lớp ả sẽ đến nhà hàng. Còn không thì tới tối ả mới ghé. Hoặc có khi ả không cần phải ghé. Tự khách sẽ điện thoại tìm ả. Đa phần lúc này ả đi với khách quen.
Lúc này ả cũng có thói quen chat sex. Ả có làm bạn với một người tình nhỏ trên mạng. Chàng trai đó có tên là Thừa Nhân.
-Anh làm gì? Ở đâu?
Ả gõ lách cách bàn phím. Không biết từ khi nào, một cô sinh viên như ả lại thích cái cảm giác được phiêu diêu qua bàn phím, tìm bạn qua thế giới ảo như thế này.
-Giảng viên. Anh biết em.
Màn hình hiện lên chữ, phía dưới có cái tên khá hay –Nguyễn Cao Thừa Nhân. Ả giựt mình. Và lại gõ:
-Anh biết em? Anh coi chừng nhầm người.
Ả cảnh giác. Lúc này ả vẫn đang show hàng.
-Em là một sinh viên đang học Báo chí tại KHXH&NV, có đúng không?
-Đúng.
Ả lại hồi hộp. Gõ lách cách. Ả chưa bao giờ cảm thấy trái tim mình lại xao xuyến như vậy. Nhưng ả vẫn không tin. Ả không tin là một giảng viên lại có thể có cái sở thích chat sex tầm thường này.
-Vậy tại sao anh vào đây?
-Vì anh muốn qua đêm với em.
Chàng trai mạnh dạn nói. Ả lại thấy tim mình hồi hộp.
-Em có thể xem hình của anh?
-Tối nay.11 giờ tại khách sạn MT. Anh có thể đến nhà rước em?
Ả lại trằn trọc. Quái. Cái tên này là ai nhỉ? Lại còn biết nơi mình ở.
-Anh biết nhà em?
Ả hỏi nhanh....
-Không, nhưng anh biết em sẽ cho anh.
Và thế là, đúng 11 giờ tối hôm đó, một con LeXus đen bóng loáng đợi ả trước cửa phòng trọ. Ả chưa bao giờ được đi xe hơi của một người khách nào. Thừa Nhân là người đầu tiên. Và chính anh cũng là người đầu tiên khiến ả phải xao lòng. Dù ả biết, mãi mãi hạnh phúc sẽ không bao giờ tìm tới ả. Ả chỉ nghĩ đơn giản. “Ăn bánh, trả tiền.”

Đọc tiếp tại ~~> https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=667405036653627&id=667404913320306&stream_ref=10

03/26/2014

Những Đêm Hứng Tình

Chồng chị Xuân đi làm ca tối. Cứ khoảng tám giờ tối là ông rời nhà cho tới gần sáng thì ông mới về. Hai vợ chồng hẳn còn trẻ, nhưng công việc làm ăn nên phải vậy. Vì ông làm nghề gác dang, cho một công ty lớn, nên giờ giấc có hơi phiền toái.
Ngày xưa nhờ là cựu quân nhân, nên khi ông xin làm nghề gác dang dể dàng. Chị Xuân làm hãng may đồ nên cuộc sống hai người bình thường như bao nhiêu người khác trên đất Mỹ. Mỗi năm hai vợ chồng vẫn gởi tiền vể Việt Nam đều đặn. Vừa đúng ba mươi tuổi. Chị Xuân tươi mát da thịt, vừa là gái một con trông mòn con mắt, vừa là người ngọt ngào ăn nói có duyên nên hai anh chị có nhiều bạn. Phải cái anh anh chồng chị Xuân sợ vợ hết chê. Vợ sai đâu làm đó, riết rồi anh đâm ra ù ù cạc cạc. Vì cái tánh hiền nên mọi người quí mến. Hai người hạnh phúc cho đến khi đùng một cái chồng chị Xuân chẳng may bị tai nạn qua đời. Chẳng là lúc anh đi làm về gặp khi buồn ngủ hay không, ai biết, nhưng bị một chiếc xe Truck đâm sầm vào anh không tránh kịp. Ngày đám tang ai cũng thương xót. . . Thời gian rồi cũng qua đi, sau vài năn thị chị Xuân trở lại bình thường. Chị bắt đầu trang điểm và sắn sóc sắc đẹp.
Nơi chị Xuân ở cũng có nhiều gia đình Việt Nam cư ngụ. Số bạn gái của chị gọi là thân cũng được bốn năm bà. Bà Liễu, bà Loan, bà Ngà và Xuận. Cỡ tuổi với nhau nên khi gặp nhau mấy bà ăn nói nhiều khi bạo miệng. Nhất là chuyện về sex.
Chị Liễu thường là người bạo miệng nhất, quây sang Chị Loan nói:
“Sao? Tối thứ bảy chả có làm gì bà không?”
“Có chút chút!”Chị Loan trả lời.
Cả bọn đàn bà xúm nhau cười nhao nhao lên hỏi:
“Có chút chút là sao, nói nghe coi!” Chị Ngà hỏi lớn.
Xuân đưa miệng vào:
“Ở đây có bà Liễu, bà Loan, bà Ngà và tui, mấy bà nói sướng quá làm tui tủi thân!”
“Ơ! Cái cô Xuân này! Ai bắt cô nhịn, cả khối thằng ở ngoài, nhìn cô, chúng nó chảy nước miếng!”Chị Liễu la lớn nói rồi cả đám cười ngất “Nhưng bà Loan phải nói có chút chút là sao?”Chị Liễu tiếp. Loan cười nói:
“Thì chả đi vòng ngoài cho đã, khi leo lên, chẳng mấy giây thì xong, làm mình cụt hứng, đâm mệt!”Loan trả lời tỉnh bơ. Một trận cười tiếp theo. Ngà đuổi theo nói tiếp: “Thì đi tìm trái dưa leo làm . . . một mình!” “Bà này quỉ!” Loan đập tay mạnh lên vai chị Ngà. Xuân cười muốn đau bụng.
Các người đàn bà, tuy bên ngoài ra vẻ đoan trang công dung ngôn hạnh, nhưng đôi khi bên trong là lò lửa hừng hực dâm tính. Nhưng thật ra không có tính dục dâm, thì đàn bà chỉ là cỗ máy đẻ. Há là thằng đàn ông nào trên địa cầu này cũng tìm mọi cách làm cho đàn bà thật tình sung sướng trên giường, thì mới thấy hảnh diện, và thỏa mản tính kiêu ngạo của mình, khi ra đời mới thấy mình tự chủ vững niềm tin trong đời sống làm giống đực. Vậy thì các. . . cha nội bớt ghen tương bậy bạ nha!, Cởi mở, rộng lượng, thì các bà sẽ là viên ngọc quí. Tuyệt đối đừng ích kỷ thái quá, độc tài thái quá, sẽ làm mất đi tính chất tình yêu. Các bà cũng đừng, được đằng chân lân đằng đầu, làm chuyện tồi bại quá cũng không tốt. . . Không một Nước nào trên thế giới sống trong độc tài mà người dân sung sướng.
Liễu quay sang Xuân nheo mắt nói:
“Mẹ! Chồng bà Loan vậy, chứ chồng tui thì khá hơn tí! Xuân muốn mượn không thì bảo?!”
“Ơ! Chị này! Chị quần chả chưa đủ hay sao?”Ngà trả lời.
“Bộ bà muốn cho mượn hay sao mà la lên!” Liễu ngó sang Ngà nói.
“Hey!Chị nào cho mượn cũng được. Nhưng đừng nổi cơn điên nha!” Xuân cười khà khà trả lời, chọc tiếp: “Mấy chả mà thấy tui cởi đồ ra là nổi cơn lên, cho ăn kẹo đồng cũng lăn tới à nha!”Mấy bà nhao nhao nhảy lên phản đối, đòi bắt Xuân cởi ra coi trước.
Liễu la lớn:
“bà Xuân cởi ra cho tui coi cái của bà có gắn hột xoàn không mà đòi mấy chả nổi điên!”
“Của tui chỉ thoa bơ thôiiii!” xuân thè lưỡi ra nhiễu nhão. Mấy bà lăn tới đòi khai phá, Xuân chạy nhanh thoát thân. Mặt các chị đỏ hồng xinh xắn. Đúng ra vợ chồng các bạn Xuân đều cởi mở vui tánh. Vì sống đời sống xã hội tư do dân chủ, nên không ai ngại bày tỏ ý kiến mình.
Chiều Xuân lại tìm Liễu, Liễu đi vắng, chồng Liễu chạy ra mừng:
“Trời! Cô Xuân đi đâu mà ăn mặc đã quá vậy!” Số là mùa hè nên nàng chỉ mặc áo thun sát nách, quần sọt jeans bó cứng, đưa bộ ngực ngon lành và cái chân dài thòng khiêu gợi.
“Bộ thích lắm hả cha nội!” Xuân trây trua
“Cái chắc!thấy là muốn bứt tóc móc con mắt!”
“Xí, Dê! Chị Liễu đâu rồi?”
“Ai biết! Bà ấy đi chẳng khi nào tôi biết!”
“Thôi! Tôi về”
:Về sao được vô nằm chơi!”
“Thôi cha! Ai vô nằm cho cha chơi!” Nói xong nàng ngoảnh đít bỏ di. Chồng Liễu nhìn theo trong bụng nghĩ: con nhỏ đã thật.
Đứa con của Xuân vừa tròn bốn tuổi, nàng làm sinh nhật mời tất cả bạn bè. Ăn uống no say xong, trời cũng hoàng hôn. Mọi người xúm nhau lại trong phòng khách hát nhạc karaoke. Liễu là người hát hay nên được mọi người vỗ tay tán thưởng nồng nhiệt. Sau đó nàng mời mọi người nhẩy đầm. Lũ con nít lên phòng riêng chơi game. Khi trời khuya thì mọi người từ giả ra về. Chỉ còn vợ chồng Liễu. Xuân lên lầu cho con ngủ, khi xuống nửa cầu thang phòng khách thì Xuân thấy vợ chồng Liễu đang hôn nhau trên ghế Sofa, nàng khẻ dừng lại đứng nhìn. Bàn tay của chồng Liễu thò vào trong váy của vợ, mặt Liễu đỏ vì rượu, nàng dạng chân để bàn tay chồng vào sâu hơn, môi hai người dính chặt nhau không rời, và bàn tay của Liễu cũng nằm gọn trong quần của chồng. Lần đầu tiên Xuân nhìn thấy hai người gợi tình lẫn nhau trước mắt làm nàng hoãng hốt. Nhưng liền sau đó sự khoái cảm dâng trào, cơn nứng chớt ào tới, nàng thò tay bụm chặt âm hộ. Nghe tiếng động vợ chồng Liễu nhìn lên vuột tay tay ra. Liễu nói tỉnh bơ: ” Tụi này chờ Xuân xuống, đi về, thôi! Tụi này đi về nha”Nói xong hai vợ chồng đứng lên ra khỏi nhà, Xuân tiễn hai người ra tới xe nói cám ơn. Trước khi xe lăn bánh Liễu nheo mắt nhìn Xuân nói nhỏ: ” Chà! Tối này chắc chả quần tôi một trận kinh thiên à nhe!”Xuân háy mắt nói tiếp theo: “Sướng cho bà ai lo cho con nhỏ này?!” “Làm một mình đi!” Liễu cười lớn nói với theo khi tiếng xe khuất xa.
Vợ chồng Liễu rất cởi mở trong tình dục. Nhất là về Sex. Thực ra Liễu có trước một đời chồng. Chồng trước là bạn thân của người chồng bây giờ lúc con ở Viêt Nam. Khi người chồng cũ bị tai nạn qua đời đang ở Mỹ trở về thăm bạn, gặp cảnh bi đát, hắn thấy vợ bạn con ngọt nước nên thời gian sau ngõ ý cưới nàng làm vợ. Dĩ nhiên là Liễu chịu ngay. Liểu đẹp chân dài, bụng nhỏ, mông to, vú bự, nẩy nở thấy là mê. Ngay đêm đầu tới Mỹ là hắn bề nàng cho đến sáng. Chẳng những Liễu không mệt mà còn đáp trả làm hắn ngất ngư. Năm sau Liễu đẻ cho hắn thằng con tới giờ khoảng năm tuổi, thường ưa ngủ đêm lại nhà bạn bè. Hai vợ chồng tâm đầu ý hiệp về sex nên rất thoải mái hạnh phúc. Hôm có con nhỏ cháu xa của nàng tới chơi, thằng chồng Liễu thấy con cháu họ lớn rồi mà chưa chồng, thân thể tròn trịa tươi mát đã quá, chắc là tuổi ham trai, nên tối hắn bò qua rờ rẫm âm hộ con nhỏ, con nhỏ để yên còn rên nhè nhẹ, lát sau âm hộ ướt đẫm, hắn leo lên bụng con nhỏ quần một tâng, con nhỏ rên sướng. Liễu biết nhưng không nói gì, còn ra vẻ hứng chí. Vài ngày sau con cháu về Liễu hỏi: ” Đêm đó ông làm gì mà con Vân rên dữ vậy?”Thằng chồng chới với nhưng thấy vợ OK bèn không còn lo. Đã vậy mùa hè năm đó Liễu còn rũ Vân đi nghĩ hè cùng gia đình nàng ở biển. Hai dì cháu đều đẹp, lại ăn mặc rất ít vải nên của cứ khoe ra lồ lộ hấp dẫn. Hắn sướng người. Trời cho hai cái âm hộ trước mặt ngu gì không hưởng.
Không hẹn mà Liễu gặp thằng Tú, khi nàng từ dưới biển tắm lên. Thằng Tú làm chung sở với Liễu về điện tử. Hắn còn nhỏ sau khi hết trung học không học nữa, vào làm thợ. Tuy nhỏ nhưng thân hình cường tráng to lớn. Còn Liễu tiếng Anh nhiều khi ấp a ấp úng nên can hắn thông dịch, nên thân.
“Trời! Bà nội đi đâu đây!” Nó vẫn dùng lối nói đùa dỡn.
“Chà! Mày ở đâu lòi ra vậy Tú!” Nàng vẫn có lối gọi mày tao với hắn.
“Thì nghĩ hè!”
“Tao cũng vậy”
“Mày đi với ai?”
“Đám bạn trai”
‘Đi dạo biển chút đi mày Tú”
“Dấp! ”
Hai người đi song song trên bãi biển đông người.
“Mày có bồ chưa mày Tú?”
“Chưa bà nội, giới thiệu đi!”
“Giới mẹ gì! Mày to con đẹp trai thiếu gì con mê”
“Tìm khó lắm bà ơi!”
Hai người đi suốt một bờ biển dài, Liễu rất gợi cảm trong bộ bikini nhỏ híu
“Mấy thằng Mỹ nó nhìn bà như người điên”
“Tao già rồi mày”
“Già cái búa, tôi còn thấy ngất ngư!”
“Trời! Thằng này ngon ta!”
“Ngon gì, thiệt”
Tìm một quán nước lộ thiên hai người chui vài ngồi.
“Mày thấy mấy con Mỹ trắng kia không?”
“Ở đâu?”
“Mấy con mặc đồ chút xíu đó”
“Ừ nhỉ”
“Tao có thấy mày nhìn đâu”
“Có bà bên cạnh còn dòm ai”
“Xạo xị mày! Tao tưởng mày. . . ?”
“Ê! Tui ngon lắm à nhe! Muốn thử không?”

“Hứ! Nói nghe ham!”. . .

Đọc tiếp ~~~> https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=1378787792381820&id=1378787749048491&stream_ref=10

Address

New York, NY
11213

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Thế Giới Giải Trí posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Category

Nearby museums


Other Art Museums in New York

Show All

Comments

Quạt điều hòa Funiki - Giải pháp làm mát tối ưu Quạt điều hòa Funiki ACS-50H Chức năng: - Làm mát, thông gió, lọc sạch không khí - Dàn làm mát với hiệu suất cao - có khoang chứa đá rộng - Bánh xe di chuyển dễ dàng - Công suất :130W - Thể tích bình chứa :30L -Diện tích sử dụng 40 -50m2